+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 4 trên 4
  1. #1
    Reporter's Avatar
    Reporter is offline Chuyên Gia Săn Tin Đồng Hồ Nguyên Tử
    Tham gia ngày
    Dec 2006
    Bài gửi
    17,827

    Default Chiếc đồng hồ của ông tôi

    Chiếc đồng hồ của niềm tự hào Một trăm năm rồi lúc nào cũng chạy...

    Chiếc đồng hồ của ông

    Ca sỹ thể hiện: Ken Hirai

    Ấn tượng đầu tiên mà bài hát này mang lại cho tôi là nó rất yên bình. Giọng nam không mạnh mẽ, khỏe khoắn, mà nghe như hơi run. Giai điệu nhẹ nhàng, da diết và thấm sâu, như dìu dắt hồn tôi thả trôi theo những tiếng đồng hồ tích tắc.

    Và vô thức quay lại nhìn một vật vẫn treo trên góc tường đó bao năm nay…

    Ookiinafurudokei (Chiếc đồng hồ của ông)




    okina noppo no furu tokei ojiisan no tokei
    hyakunen itsumo ugoiteita gojimanno tokei sa
    ojiisan no umareta asa ni kattekita tokei sa
    ima wa mou ugokanai sono tokei

    Một chiếc đồng hồ cũ dài và lớn
    Chiếc đồng hồ của ông
    Một trăm năm rồi lúc nào cũng chạy
    Chiếc đồng hồ của niềm tự hào
    Chiếc đồng hồ đã được mua về vào buổi sáng mà ông được sinh ra
    Bây giờ, chiếc đồng hồ đó đã không còn chạy nữa.


    Không còn chạy nữa? Vậy tiếng tích tắc ấy là ở đâu ra? Là tiếng lòng người ở lại, là âm thanh vang mãi trong tâm tưởng, là hồi ức không nguôi về người đã ra đi?




    hyakunen yasumazuni chiku-taku chiku-taku
    ojiisan to issho ni chiku-taku chiku-taku
    ima wa mou ugokanai sono tokei

    Một trăm năm không ngừng nghỉ
    Tích tắc, tích tắc
    Cùng với ông…
    Tích tắc, tích tắc
    Bây giờ, chiếc đồng hồ đó đã không còn chạy nữa rồi.


    Suốt một trăm năm… Con số trăm năm ấy có thể chỉ là nói cho tròn, đủ để người ta biết là nó đã cùng sống với ông, trên cõi đời này, từ rất, rất lâu rồi.

    Cuộc đời con người, so với đất trời vạn vật thì thật là ngắn. Nhưng trong một cuộc đời có biết bao sự việc đã xảy ra, đủ để người ta buồn vì nó, vui vì nó. Điều này thật đơn giản phải không? Nhưng bạn và tôi, cũng như “ông”, liệu đã từng để ý đến một chiếc đồng hồ đã lặng lẽ ngân từng hồi tích tắc, tích tắc, và đã mãi dõi theo ta trong suốt một cuộc đời?

    Cho tới khi mọi thứ trở thành kỉ niệm.



    nandemo shitteru furu tokei ojiisan no tokei
    kireina hanayome yattekita sono hi mo ugoiteta
    ureshii koto mo kanashii koto mo mina shitteru tokei sa
    ima wa mou ugokanai sono tokei

    Chiếc đồng hồ cũ cái gì cũng biết
    Chiếc đồng hồ của ông
    Khi tôi trở thành một cô dâu xinh đẹp, ngày ấy nó vẫn chạy
    Chiếc đồng hồ biết mọi chuyện vui, buồn
    Chiếc đồng hồ đó bây giờ đã không còn chạy nữa rồi.


    ureshii koto mo kanashii koto mo mina shitteru tokei sa
    ima wa mou ugokanai sono tokei

    Chiếc đồng hồ biết mọi chuyện vui, buồn
    Chiếc đồng hồ đó bây giờ đã không còn chạy nữa rồi.


    Chắc là ông đã từng yêu quý nó lắm, nó đã gắn bó với ông từ khi mới sinh ra kia mà! Và ta có thể gọi đó là một điều kì diệu không, hay ta nên gọi đó là sự trung thành, khi mà đến một ngày…

    Tiếng tích tắc ngân lên, trong vang đến lạ,
    vào đúng lúc nửa đêm yên ắng nhất;
    để làm nhiệm vụ cuối cùng của nó.




    mayonaka ni beru ga natta ojiisan no tokei
    owakare no toki ga kitano wo mina ni oshietanosa
    tengoku e noboru ojiisan tokei to mo owakare
    ima wa mou ugokanai sono tokei

    Chiếc đồng hồ của ông đã vang lên vào lúc nửa đêm
    Nó báo hiệu cho mọi người:
    thời khắc chia ly đã đến!
    Ông sẽ lên thiên đường,
    chiếc đồng hồ cũng ngừng chạy
    Chiếc đồng hồ đó bây giờ đã không còn chạy nữa rồi.


    Ông cũng như nó, nó cũng như ông
    Đã “chạy” suốt một trăm năm rồi
    Trong một trăm năm ấy
    Đã có thật nhiều chuyện buồn, vui
    Từng chứng kiến, từng làm cho người khác
    Bây giờ, chỉ còn là khoảng không thanh tịnh
    Trong tiếng hát, tiếng nhạc thiết tha và buồn bã
    Tiễn ông, và tiễn chiếc đồng hồ
    Đã từng cùng đến, và giờ lại cùng đi.





    hyakunen yasumazuni chiku-taku chiku-taku
    ojiisan to issho ni chiku-taku chiku-taku
    ima wa mou ugokanai sono tokei

    Một trăm năm không ngừng nghỉ
    Tích tắc, tích tắc
    Cùng với ông…
    Tích tắc, tích tắc
    Bây giờ, chiếc đồng hồ đó đã không còn chạy nữa rồi.
    Chiếc đồng hồ đó bây giờ đã không còn chạy nữa rồi…



    Không đủ để khóc, nhưng buồn thì mênh mang…

    thay đổi nội dung bởi: Reporter, 20-09-2009 lúc 02:26 AM

  2. #2
    Reporter's Avatar
    Reporter is offline Chuyên Gia Săn Tin Đồng Hồ Nguyên Tử
    Tham gia ngày
    Dec 2006
    Bài gửi
    17,827

    Default

    Phòng ăn nhà ông nội là nơi cả gia đình sum họp sau một ngày làm việc mệt mỏi, bên bàn tràn ngập thức ăn và tiếng cười. Trong phòng có một chiếc đồng hồ. Nó cứ đứng đó như người bạn già đáng tin cậy, dõi theo tiếng cười và những câu chuyện bông đùa như một phần của cuộc sống.



    Khi còn bé, tôi rất thích chiếc đồng hồ đó. Tôi nhìn và lắng nghe tiếng tích tắc trong suốt bữa ăn. Ngạc nhiên về sự thay đổi mỗi lần trong ngày của nó. Nó có thể kêu ba lần, sáu lần hoặc nhiều hơn nữa, với những tiếng thánh thót vang động cả căn nhà, thật tiện lợi và quen thuộc.


    Nhiều năm trôi qua, chiếc đồng hồ vẫn kêu vang như một phần cuộc sống và trái tim tôi. Tuyệt vời hơn là ông luôn cẩn thận khóa chiếc đồng hồ lại với một chiếc chìa khóa đặc biệt, sau khi đã lên dây để giữ sự sống cho nó. Đó là một sự bí ẩn. Nó giữ cho gia đình tôi những tiếng tíc tắc, những tiếng rung tuyệt diệu.

    Khi chúng tôi lớn dần, ông chỉ cách cho mỗi đứa mở cửa đồng hồ và để chúng tôi lần lượt thay nhau làm việc đó. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên mình làm việc này, tôi đã run rẩy và đề phòng. Để trở thành một phần của gia đình truyền thống như gia đình tôi quả thật là thiêng liêng.

    Nhiều năm trôi qua, một ngày ông nội qua đời trong nỗi đau của tất cả mọi người. Không còn ai nhớ đến chiếc đồng hồ nữa. Vài ngày sau tang lễ của ông, tôi bước vào phòng ăn. Những giọt nước mắt lăn xuống má khi tôi nhìn thấy chiếc đồng hồ đứng im lặng lẽ - giống như lễ tang đưa ông ra đi. Nó đã chết!

    Cuộc sống cứ thế diễn ra, ngày qua ngày. Khi bà nội trao chiếc đồng hồ và chìa khóa lại cho tôi, tôi đã quay lại căn nhà xưa nay cũ mục im ắng - không có tiếng bát đĩa lanh canh, không tiếng cười trên bàn ăn, không tiếng đồng hồ tíc tắc. Những chiếc kim đồng hồ đứng im. Kẻ nhắc nhở thời gian đang trôi qua đã ngừng làm việc kể từ khi bàn tay ông ngừng lên dây cót thổi sự sống cho nó.

    Run rẩy lấy chiếc chìa khóa để mở cánh cửa ra, trong khoảng khắc bỗng nhiên tôi quay lại tuổi thơ. Tôi nhìn thấy ông nội với bàn tay nhăn nheo và mái tóc bạc trắng. Ông đang ở đây và mỉm cười nhìn tôi.

    Thời gian dường như trôi đi không mệt mỏi, tôi chậm chạp tra chiếc chìa khóa vào ổ, chậm chạp lên dây.

    “Tích, tắc” - âm điệu của cuộc sống lại vang lên, hơi thở của cuộc sống lại ùa vào căn phòng ăn, vang vào căn nhà và cả tâm hồn tôi nữa. Trong từng nhịp quay của những chiếc kim bé nhỏ, tôi như thấy ông nội hiện hữu đâu đó, mỉm cười xoa đầu tôi như hồi còn bé. Ông vẫn sống!

  3. #3
    Reporter's Avatar
    Reporter is offline Chuyên Gia Săn Tin Đồng Hồ Nguyên Tử
    Tham gia ngày
    Dec 2006
    Bài gửi
    17,827

    Default

    Trong phòng ăn của nhà tôi có một chiếc đồng hồ khổng lồ. Hồi tôi còn nhỏ, chiếc đồng hồ luôn làm tôi mê mẩn. Tôi cứ nhìn ngắm nó suốt và chăm chú lắng nghe tiếng chuông của nó. Tôi cứ tự hỏi làm sao mà vào những thời điểm khác nhau trong ngày, chiếc đồng hồ lại gõ chuông vang lên 3 lần, 6 lần hoặc nhiều hơn - tiếng chuông ngân nga vang khắp căn phòng.

    Nhưng có một điều còn đáng quan tâm hơn đối với tôi - đó là thói quen bí ẩn của ông nội. Ông nội có một chiếc chìa khoá thần kỳ, ông gọi là chìa khoá thời gian, và chiếc chìa khoá này sẽ giữ cho thời gian không bao giờ dừng lại.

    Hằng ngày, tôi mê mẩn xem ông lên dây đồng hồ bằng chiếc chìa khoá nọ, cách ông thận trọng xoay chìa khoá. Cái chìa khoá đã giữ cho cỗ máy thời gian chạy tích tắc và đổ chuông, bền bỉ không ngừng.



    Tôi vẫn còn nhớ cảm giác vui thích khi đứng nhìn ông lấy chiếc chìa khoá từ trong túi áo gilê, mở một cánh cửa nhỏ trên chiếc đồng hồ - một cánh cửa mà nếu không chú ý thì không thể nào thấy được. Ông tra chìa khoá vào và quay, một cách trang nghiêm và cẩn trọng. Ông không bao giờ để chiếc đồng hồ bị chết và dừng lại.

    Khi tôi chừng 12 tuổi, có một ngày, ông vẫy tôi lại gần. Ông chỉ cho tôi cách mở cánh cửa nhỏ bí mật của chiếc đồng hồ khổng lồ, rồi bảo tôi thử dùng chìa khoá lên dây cót.

    Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên tôi được làm điều đó. Tôi run bắn lên vì hồi hộp, nhưng rồi cuối cùng cũng thành công. Ông xoa đầu tôi và nói rằng tôi hoàn toàn có thể thay thế ông để lên dây đồng hồ.

    Đó là lời khen tặng quan trọng nhất mà tôi từng nhận được, với tôi đó là cả một sự công nhận khiến trái tim nhỏ bé của tôi đập rộn vì tự hào...



    Không lâu sau thì ông tôi mất. Phải vài ngày sau tang lễ của ông, tôi mới nhớ ra chiếc đồng hồ!
    - Mẹ! Cái đồng hồ của ông! – Tôi kêu lên - Chúng ta phải lên dây nó!
    - Nhưng... – anh tôi rụt rè lên tiếng - Có ai biết lên dây cái đồng hồ đó thế nào đâu?...

    Hoá ra, ngoài tôi ra, chưa ai từng để ý đủ để biết phải lên dây đồng hồ thế nào. Chiếc đồng hồ khổng lồ đã ngừng chạy từ bao giờ, không có người giữ nhịp thời gian, chiếc đồng hồ mất đi hoàn toàn vẻ sống động, trông nó thật... cô độc.



    Tôi lấy chiếc chìa khoá từ trong ngăn kéo tủ của ông - nơi ông vẫn thường cất nếu không bỏ trong túi. Tay tôi hơi run lên khi tôi mở cánh cửa nhỏ trên chiếc đồng hồ. Bỗng nhiên, tôi thấy mình lại trở thành một đứa trẻ, đứng ngẩn ra nhìn ông - với mái tóc bạc trắng và đôi mắt xanh hóm hỉnh.

    Dường như ông đang đứng ngay đó, nháy mắt với tôi, vì tôi biết bí mật của chiếc đồng hồ khổng lồ, biết cách sử dụng chiếc chìa khoá thần kỳ. Thế rồi, cũng cẩn thận như ông, tôi tra chìa khoá và vặn cót.

    Chiếc đồng hồ bừng lên sự sống. Tích tắc, tích tắc, dường như tiếng kêu của đồng hồ lại thổi một hơi gió của sự sống vào căn phòng, vào ngôi nhà và vào cả trái tim của tất cả chúng tôi. Có rất nhiều người như ông nội tôi, đã làm rất nhiều điều để khi họ còn sống cũng như khi họ nằm xuống, cuộc sống vẫn luôn được tiếp tục một cách tốt đẹp.

    Kathy Fasiq
    Thục Hân (Dịch)
    thay đổi nội dung bởi: Reporter, 20-09-2009 lúc 02:06 AM

  4. #4
    Reporter's Avatar
    Reporter is offline Chuyên Gia Săn Tin Đồng Hồ Nguyên Tử
    Tham gia ngày
    Dec 2006
    Bài gửi
    17,827

    Default

    大きな古時計 - My grandfather’s Clock

    Cứ thử một lần lặng im, thư giãn và nghe giai điệu bài hát 大きな古時計 (Ookina furui tokei), thật nhẹ nhàng và da diết như dìu dắt hồn người thả trôi theo những tiếng đồng hồ tích tắc. Một cảm giác bình yên như đang len lỏi trong ta...

    Mỗi giờ khắc trong cuộc sống trôi qua, mỗi kỉ niệm vui, buồn, vì một lý do nào đó mà ta vô tình lãng quên nhưng chiếc đồng hồ thân yêu và tận tuỵ luôn ghi nhớ trong những vòng quay của nó. Khi ta vui, dường như chiếc đồng hồ chạy cũng gấp rút hơn, những tiếng tích tắc nghe cũng rộn ràng hơn, vui tươi hơn,... bạn có nhận thấy không? Và bạn có nhận ra một điều, chiếc đồng hồ luôn là người bạn trung thành và tận tuỵ bên ta trong suốt những năm tháng của cuộc đời...


Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
Quảng cáo